Vì sao bác sĩ tự vẽ thiết kế trước mỗi ca?
Một thói quen nhỏ ít người để ý, nhưng nói lên cách một bác sĩ làm nghề.
Đọc bài viết →
Có những chuyến đi không nằm trong bệnh án, không ghi vào hồ sơ thành tích, cũng chẳng xuất hiện trong bất kỳ bản lý lịch khoa học nào. Nhưng đôi khi, chính những chuyến đi ấy lại nói nhiều nhất về một người thầy thuốc.
Sơn La những ngày đầu tháng Bảy, sương vẫn còn vương trên những triền núi khi đoàn xe lăn bánh qua từng khúc cua. Ở Hà Nội, vào giờ này, TS.BS Nguyễn Đình Minh lẽ ra đang đứng trong phòng mổ quen thuộc của mình tại Bệnh viện Đại học Y Dược. Nhưng tuần ấy, ông chọn một hành trình khác — ngược lên vùng cao Tây Bắc, mang theo đôi tay đã đi qua hơn hai mươi lăm năm phòng mổ, để đến với những người bệnh mà cả đời có lẽ chưa từng nghĩ mình sẽ được một bác sĩ đầu ngành thăm khám.
Đi cùng ông, có bác sĩ Nguyễn Ngọc Tuấn — cộng sự nhiều năm trong ê-kíp, người vẫn cùng ông sát cánh qua không ít ca khó. Và một điều giản dị: đây không phải một sự kiện được dàn dựng. Không sân khấu, không kịch bản. Chỉ là một việc nên làm, và ống kính tình cờ có mặt để giữ lại.
Với người thành phố, một cuộc hẹn khám với bác sĩ chuyên khoa có thể chỉ là vài cú điện thoại. Nhưng ở những bản làng nằm khuất sau các dãy núi của Sơn La, điều đó là một khoảng cách gần như không thể vượt qua. Đường xa, chi phí lớn, và trên hết là sự thiếu vắng những bác sĩ có chuyên môn sâu — tất cả khiến nhiều trường hợp đáng lẽ được can thiệp sớm lại đành lặng lẽ trôi qua, năm này sang năm khác.
Chính khoảng trống ấy là lý do đoàn có mặt. Với một người đã dành phần lớn cuộc đời trong phòng mổ, việc mang chuyên môn đến đúng nơi cần đến mang một ý nghĩa rất khác so với công việc thường nhật. Ở đây, không có khái niệm khách hàng, không có bảng giá, không có những cuộc hẹn tư vấn. Chỉ còn lại điều nguyên sơ nhất của nghề y: một người bệnh, và một người thầy thuốc cố gắng làm tốt nhất phần việc của mình.
"Có những ca, tôi không nghĩ đến điều gì khác ngoài chuyện làm sao cho thật cẩn thận. Người ta đã đi một quãng đường rất xa để gặp mình rồi."
Điều khiến những người chứng kiến nhớ mãi, có lẽ không phải là những thiết bị hiện đại hay quy mô của chuyến đi, mà là cách người bác sĩ ấy làm việc — y hệt như khi ông đứng trong phòng mổ ở Hà Nội. Vẫn thói quen tự tay kiểm tra từng chi tiết trước mỗi ca. Vẫn sự chậm rãi, cẩn trọng trong từng đường mổ. Vẫn cái nguyên tắc bất di bất dịch về vô trùng và an toàn mà ông không bao giờ nhân nhượng, dù ở giữa một phòng mổ tiêu chuẩn hay ở một điểm hỗ trợ vùng cao.
Hai mươi lăm năm trong nghề không làm ông trở nên qua loa. Ngược lại, càng đi qua nhiều ca, ông càng giữ chặt hơn cái sự tỉ mỉ ấy — bởi ông hiểu rõ hơn ai hết rằng, đằng sau mỗi đường mổ là cả một cuộc đời đang đặt niềm tin vào đôi tay mình. Điều khác biệt duy nhất ở Sơn La, có lẽ, là ánh mắt của những người bệnh khi biết có một bác sĩ từ thủ đô lên tận đây, chỉ vì họ.




Trong suốt những ngày ở Sơn La, bác sĩ Nguyễn Ngọc Tuấn luôn có mặt bên cạnh, lặng lẽ và vững vàng. Là một bác sĩ giàu kinh nghiệm trong ê-kíp của TS.BS Nguyễn Đình Minh, anh hiểu rõ từng nhịp làm việc của người dẫn dắt mình, và cùng chia sẻ một niềm tin giản dị: rằng những chuyến đi như thế này là một phần không thể tách rời của việc làm bác sĩ — phần không bao giờ xuất hiện trên giấy tờ, nhưng lại nói lên nhiều điều nhất về con người.
Khi được hỏi vì sao lại bỏ công sức cho những chuyến đi xa và vất vả đến vậy, câu trả lời của họ thường rất ngắn gọn. Không có những lời lẽ to tát. Chỉ đơn giản là: vì có người cần, và mình có thể giúp.
Năm ngày trôi qua nhanh. Đoàn trở về Hà Nội, và guồng quay thường nhật nơi bệnh viện lại cuốn mọi người vào những ca mổ, những buổi thăm khám, những lịch hẹn dày đặc. Sơn La lùi lại phía sau, nhưng không hẳn là biến mất. Nó ở lại — trong ánh mắt của những người bệnh đã được giúp đỡ, và trong chính những người bác sĩ đã đi.
Với TS.BS Nguyễn Đình Minh, có lẽ đó cũng chính là điều đã giữ ông gắn bó với nghề suốt hơn hai mươi lăm năm. Không phải những con số, không phải danh hiệu hay vị trí, mà là khoảnh khắc được dùng đôi tay và sự cẩn thận của mình để làm một điều thật sự có ích cho một con người khác. Bao nhiêu năm trôi qua, điều khiến ông xúc động nhất vẫn không thay đổi — và có lẽ sẽ chẳng bao giờ thay đổi.
"Nghề này, cho đến cùng, vẫn là chuyện giữa người với người."

Một thói quen nhỏ ít người để ý, nhưng nói lên cách một bác sĩ làm nghề.
Đọc bài viết →
Hiểu đúng về một thay đổi rất tự nhiên ở phụ nữ sau sinh.
Đọc bài viết →
25 năm một hành trình làm nghề bằng sự cẩn thận và tận tâm.
Xem hồ sơ →